Các tin tức tại MEDlatec
Chuyện lấy mẫu tại nhà - Những đứa trẻ không sợ đau
- 14/01/2026 | (Bài thi M30: TH011 - 13517) TÂM TÌNH BÁC SĨ MEDLATEC
- 14/01/2026 | (Bài thi M30: BV008 - 15028) MỘT NỬA SỰ THẬT KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THẬT...
- 14/01/2026 | (Bài thi M30: TH012 - 803203) MEDLATEC – NƠI TÔI GỬI THANH XUÂN
- 14/01/2026 | (Bài thi M30: TH013-12901) MEDLATEC – HÀNH TRÌNH 30 NĂM
Lấy máu cho trẻ nhi khá khó. Phần vì vein của những đứa trẻ thường mảnh và nhỏ. Những mạch máu như đang chơi trốn tìm với tôi vậy, đôi khi phải loay hoay một lúc tôi mới có thể tìm thấy vein để lấy máu. Phần vì tâm lý tất cả những đứa trẻ đều sợ tiêm chọc. Chúng chẳng mấy khi hợp tác để tôi lấy máu cả. Chúng khóc lóc, lăn lộn, giãy giụa, thậm chí là hét lên bằng tất cả sức lực để trốn tránh một việc mà đối với chúng có lẽ là việc kinh khủng nhất trên đời: chọc kim vào người. Có một điều này tôi thấy có vẻ khá đúng: “Khi đã trải qua quá nhiều đau đớn, nếu nỗi đau không trở thành ám ảnh thì người ta sẽ bình thản đến lạ”. Điều này đúng với một vài bệnh nhân đặc biệt của tôi: những đứa trẻ đã quá quen với những mũi kim tiêm, những đứa trẻ không sợ đau, những đứa trẻ đang ngày ngày chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác ở cái tuổi mà chúng còn chẳng thể hiểu nổi ung thư là gì. Những đứa trẻ đó luôn khiến trái tim của tôi nhói lên một nỗi niềm thương cảm đầy chua xót. Chúng quá nhỏ để hiểu chúng đang mắc bệnh gì. Nhưng chúng biết điều gì đang đợi chờ chúng. Những cơn đau hành hạ, những đợt truyền hóa chất, những lần lấy máu xét nghiệm triền miên cứ liên tục đến với cơ thể còn chưa kịp trưởng thành. Những đứa trẻ của tôi oằn mình đón nhận tất cả mọi điều đó. Đôi tay chúng đầy vết thâm tím của những lần vỡ vein. Đôi mắt chúng trong veo và sáng lắm. Tôi không dám nhìn vào những đôi mắt đó. Chúng ánh lên những điều ước con trẻ còn quá ư ngây thơ làm những người lớn như chúng ta cảm thấy day dứt. Thường thì những ca như thế này khá là khó lấy vein, có khi phải tới lần thứ ba tôi mới lấy được máu nhưng những đứa trẻ lần nào cũng thật ngoan ngoãn để cho tôi đâm kim vào. Như đã quen với điều đó, chúng biết chúng phải làm gì, phải ngồi ra sao, phải đặt tay như thế nào. Chúng ngoan ngoãn nghe theo hướng dẫn của tôi và bố mẹ để có thể lấy được máu và chẳng bao giờ phàn nàn hay gào khóc nếu phải lấy lại. Tôi nghĩ đây chính là minh chứng cho câu: “Có những đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng”. Lần này rồi lần khác, mỗi lần tôi nhìn thấy lịch đặt tại địa chỉ quen thuộc, trong lòng lại trào lên một nỗi niềm khó tả. Vậy là cô bé nhỏ nhắn với mái đầu không có tóc lại vừa trải qua một đợt điều trị rồi. Tôi biết rằng đón tôi lần này vẫn sẽ là một nụ cười buồn rượi của cô bé khách quen và cái liếc mắt quay đi rất vội của mẹ cô bé. Tôi không có nhiều bệnh nhân như vậy. Thật may mắn vì điều đó. Suốt thời gian tôi đi lấy mẫu tại nhà, tôi quen nhất lấy cho ba bệnh nhân như vậy. Ba cô bé xinh xắn. Hai trong ba người là khách quen mà tôi đã tới nhà nhiều tới nỗi chỉ cần nhìn thấy địa chỉ là tôi đã như thấy được căn nhà đó hiện lên trước mắt. Một cô bé còn lại, sau gần 1 năm kể từ lần cuối cùng tôi tới nhà lấy máu, tôi được nghe tin cô bé đã mất rồi. Một thoáng bàng hoàng chạy qua lồng ngực tôi như một cơn tái phát của bệnh hen phế quản. Có những thiên sứ sẽ trở về trời khi hoàn thành nhiệm vụ của họ ở thế giới này. Tôi nghĩ vậy. Nhưng tôi biết, ở ngoài kia, vẫn còn rất nhiều những đứa trẻ như vậy, hơn rất nhiều con số bệnh nhân mà tôi tiếp xúc. Những đứa trẻ như thế, chúng không sợ đau.
Lựa chọn dịch vụ
Quý khách hàng vui lòng lựa chọn dịch vụ y tế theo nhu cầu!